Sáng mau chóng hôm sau.Càng vào thu, lá càng xanh màu sắc, tia nắng ban mai rực rỡ thắp sáng mọi chỗ, chyên nhỏ đậu bên trên đầu cành cây Mộc Lan ko chấm dứt cúi chiếc đầu nhỏ tuổi, phẫu thuật dịu lá cây Mộc Lan trước mặt.Ánh sáng hấp thụ vào căn phòng ngủ nhỏ tuổi càng lúc càng mãnh liệt!Nhã Tuệ mlàm việc đôi mắt, thứ nhất quan sát bức tường chắn trước phương diện bản thân, nhớ cho tới ngày ngày qua nhị fan tranh cãi xung đột, cô đùng một phát cảm giác sau lưng trống trơn tuột, gồm một các loại dự cảm xấu ập lệ lòng, cô tự dưng chuyển phiên bạn, nhìn về phía loại nệm nhỏ tuổi color hồng . . . . . .Đường Khả Hinch vẫn mang áo ngủ color rubi, nằm tại vị trí trên nệm, nhắm mắt lại, đôi tay chấp dịu trước ngực đắp chăn uống, ngủ cực kỳ bình yên.Nhã Tuệ thlàm việc dốc một khá, xoa xoa mồ hôi lạnh lẽo bên trên trán, chú ý về phía Khả Hinch ngủ say, demo gọi: “Khả Hinh?”Đường Khả Hinch vẫn nằm ở bên trên chóng, cũng không động đậy, đoán chừng ngủ say.Nhã Tuệ đùng một phát mỉm cười, cảm giác bạn thân vẫn bình an, cố gắng đồng hồ đeo tay báo thức, quan sát đồng hồ thời trang đang 10 tiếng 50 rồi, mình chuẩn bị đi làm, đân oán chừng Khả Hinh cũng trở nên ko đi gặp Tưởng Thiên Lỗi, ngay tức thì lập cập rời chóng, thoát khỏi chống, sẵn sàng cọ mặt.Phòng ngủ yên ổn tĩnh lại.Đường Khả Hinh sâu kín đáo mnghỉ ngơi mắt, nhìn xà nhà white color trước mặt, lại sở hữu chút đen tối, cô đã một tối ko ngủ để cho mình căng thẳng, không thể khá mức độ nằm ở vị trí bên trên chóng, cũng không động đậy.Nhã Tuệ lập cập rửa khía cạnh ngừng, tức thì nhanh chóng nạm chấm dứt quần áo, sẽ mong đi làm trước, bắt đầu xoay bạn, chú ý về phía bạn thân vẫn nằm ở vị trí trên giường, trầm trầm ngủ, cô hotline nhỏ: “Khả Hinch, tôi đi làm việc trước, bây giờ cô đừng đi làm, ở nhà đung nóng cơm trắng nạp năng lượng là được. . . . . . Nghỉ ngơi thiệt xuất sắc, mấy thời nay cô khôn cùng stress.”Đường Khả Hinh vẫn nhắm đôi mắt.Nhã Tuệ nhìn lại cô một cái, im lặng ra khỏi chống.Tiếng đóng cửa vang lên.Đường Khả Hinch lại mnghỉ ngơi nhì đôi mắt u ám và mờ mịt, trong trái tim nhỏng tro tàn quan sát xà nhà.Phòng làm việc Tổng Giám đốc!Tưởng Thiên Lỗi vẫn mặc áo sơ mày white, quần tây đen ngày ngày qua, ngồi nghỉ ngơi trước bàn thao tác, tay vậy cây viết thiết bị, chú ý khung trời xanh thẳm phía kế bên hành lang cửa số, đưa góc nhìn ko nghe biết bao thọ, nhẹ chuyển ánh nhìn quan sát về phía đồng hồ đeo tay đặt lên trên bàn, sẽ mười hai giờ đồng hồ.Tiếng gõ cửa ngõ vang lên.Anh vẫn quan sát bầu trời phía xung quanh cửa sổ, biết là Đông Anh, ngưng Để ý đến thiệt lâu, mới đáp nhẹ: “Vào đi. . . . . .”Đông Anh đẩy dịu cửa ngõ tiếp cận, thấy Tưởng Thiên Lỗi vẫn gia hạn tứ chũm này, chú ý phía ngoại trừ hành lang cửa số đã thọ thiệt lâu, cô khá sững sờ, bắt đầu bước dịu qua nói: “Tổng Giám đốc. . . . . . Lúc Này đã đi vào 12 tiếng, anh ăn uống cơm trưa sống đâu?”Tưởng Thiên Lỗi tĩnh mịch không báo cáo, lưu giữ tới nụ cười và ngọt ngào của Đường Khả Hinh, vẻ mặt của anh ý vẫn ko chút biến đổi.Đông Anh nhìn bốn nắm của anh ý, tất cả chút ít căng thẳng nói: “Tổng Giám đốc, trường đoản cú tối ngày qua cho hiện giờ, anh cũng không có uống nước, dùng điểm chổ chính giữa, như thế thân thể sẽ không chịu nổi, giả dụ anh không thích ra bên phía ngoài ăn uống, tôi bảo fan làm cho một chút món ăn mang đến anh, của phòng làm việc cần sử dụng cơm?”Tưởng Thiên Lỗi tĩnh mịch cân nhắc một chút, khẽ chớp đôi mắt, đột nhiên đứng dậy.Đông Anh bao gồm chút ít ngạc nhiên chú ý về phía anh.“Hủy bỏ tất cả công việc lúc này cho tôi, tôi bao gồm vấn đề đề xuất đi ra bên ngoài một chuyến!” Tưởng Thiên Lỗi nói xong, mặc kết thúc xống áo đơn giản và dễ dàng, gấp rút đi thoát khỏi chống thao tác. Đông Anh tất cả chút sững sờ quan sát láng sống lưng của anh ý, ngay cả Hotline anh cũng ko kịp.Chủ nhật, đại sảnh khách sạn Á Châu hết sức náo nhiệt, đang trong thời gian tổ chức cuộc đua ngựa đặc sắc, cho nên đối với cthị xã này hầu hết fan buôn dưa lê ầm ĩ.Cửa thang thứ mngơi nghỉ ra!Tưởng Thiên Lỗi gấp rút đi ra, đi qua đại sảnh, tiếp cận trước cửa ngõ hotel, thừa nhận lấy chìa khóa khu vực nhân viên tiếp tân, từ bản thân ngồi lên ghế ngồi lái chiếc Mercedes, khởi hễ trang bị, mang lại xe pháo lờ đờ chạy ra phía trước!Bên con phố nhỏ tuổi cổ xưa!Có tương đối nhiều tương đối nhiều học sinh tè học cài đặt bánh bao ngơi nghỉ tiệm bánh bao dưới lầu, tương đối nhiều fan già sẽ tụm cha tụm năm nói cười, bà dì phân phối báo vẫn còn đó sẽ mong muốn Khả Hinh làm bé dâu của bà, nói xấu Khả Hinh khắp khu vực, làm cho cho những người ta không đủ can đảm theo xua đuổi cô!Đường Khả Hinc mặc T-shirt màu trắng, quần short color Black, đã đứng làm việc trên ban công, vừa treo chăn bông pkhá nắng và nóng, vừa pkhá thô Long Nhãn, mùi hương thơm ngọt ngào và lắng đọng tỏa ra, cô vừa ngửi mùi hương thơm vừa nghe bà dì bên dưới lầu nói xấu bản thân, cụ cây thước, phương diện không thay đổi đập vào lớp vải bông mềm để cho nó tơi ra tiếp xúc ánh mặt ttách.“Con bé xíu Khả Hinch kia gồm lừng khừng bao nhiêu bọn ông tìm kiếm nó, tôi đang nói bé bé xíu kia kém mọn, gả mang lại nhỏ tôi thật xuất sắc, má trái của chính nó những điều đó, làm thế nào rất có thể bao gồm bọn ông thích?”Bà dì dưới lầu liên tục mắng!Đường Khả Hinh nghe lời này, cuối cùng hơi khó tính, trợn góc nhìn bà dì một cái, ko nhịn được đứng nghỉ ngơi bên trên lầu, trả lời một câu: “Dì! Xin dì tránh việc tùy nhân thể nói lung tung! Con sẽ không còn gả đến con trai của dì!”Mấy ông già sinh hoạt dưới lầu hầu như nhảy cười.Bà dì buôn bán báo nghe được Khả Hinh nói như vậy, mặt đỏ lên, chú ý lên lầu hứ đọng một tiếng! !Đường Khả Hinch ptương đối chăn bông ngừng, tức thời khó chịu ngồi xổm người xuống, nuốm loại sọt, nhặt không còn Long Nhãn sấy Tiểu Nhu phơi trên sàn cho vô, để lên trên kệ ở lân cận, kế tiếp lấn sân vào phòng tắm giặt, vẫn sẵn sàng ước ao tắm, không ngờ chân vừa phi vào, bắt đầu phân phát hiện nay cđường nước bị nghẹt, cô cùng bất đắc dĩ thở dài, vậy một tkhô hanh sắt, ko ngừng chọc xuống cống nước, chọc tập liên tiếp, vừa chọc tập vừa nói: “Thiệt là! ! Không gọi nổi! Ngày nào thì cũng nghẹt! Vừa không có tóc, lại ko ném khăn giấy, cũng khá cẩn trọng, vẫn bị nghẹt! ! Phiền khô bị tiêu diệt rồi !”Cô nói hoàn thành, liên tục chọc tập xuống, chọc tập cho bị nước bắn lên người, cô giận dữ phân phát run, lại ra mức độ chọc tập khỏe mạnh xuống! !Tiếng chuông cửa dưới lầu vang lên!Đân oán chừng đứa bé xíu làm sao chơi giỡn! !Cô ko xem xét, thường xuyên gấp rút chọc xuống! ! Ra mức độ chọc, tuy nhiên chọc vắt nào cũng không thông! Có cthị trấn chứ?Tiếng chuông cửa ngõ bên dưới lầu vẫn còn đấy vang!Đường Khả Hinh khó chịu ném thanh Fe xuống sàn, khắp cơ thể đầm đìa, lập cập đi ra phòng khách, đi tới ban công, tức giận nhìn xuống kêu la: “Ai vậy! ! ! !”Cô sững sờ, xuyên thẳng qua tàng cây, ánh khía cạnh trời chiếu xuống, bao gồm chút ít mơ hồ nhìn về phía bên dưới lầu, một tín đồ bầy ông khoác áo sơ mi White, quần âu tây black, vẻ khía cạnh nhàn rỗi, mỉm cười ngước đầu lên quan sát mình, đầu óc của cô ấy như bị thiếu chăm sóc khí, chớp đôi mắt một cái, giống như mình vẫn nằm mê, cô chớp mắt một chiếc nữa, chú ý xuống!Quả nhiên Tưởng Thiên Lỗi vẫn mỉm cười cợt đứng sống bên dưới lầu, ngước đầu lên, mặt mỉm cười cợt nhìn về phía cô.Trái tyên của cô bùm một giờ đồng hồ, tất yêu tin nhìn về phía Tưởng Thiên Lỗi sống bên dưới lầu, vẫn đồng ý cho rằng bản thân đang nằm mộng, kêu nhỏ: “Anh. . . . . . Làm sao anh biết. . . . . .”Tưởng Thiên Lỗi ngước đầu lên, quan sát Đường Khả Hinh đứng ngơi nghỉ bên trên ban công, rung lắc lư cái đầu nhỏ tuổi nhìn bản thân, anh đột nhiên mỉm mỉm cười, nói: “Một mình ngóng cô cả buổi sáng sớm không tồn tại tới, đang nghĩ băn khoăn có nguim nhân gì, hy vọng tiếp đây coi một chút ít. . . . . . Nhưng cô sẽ sửa lại mật mã công ty. . . . . .”“A. . . . . .” Trong lòng Đường Khả Hinh tất cả một chốc lát phản kháng, nhưng lại trong tim dâng lên cảm xúc êm ấm cùng ngọt ngào và lắng đọng, không nhịn được cúi đầu chú ý về phía anh. Tưởng Thiên Lỗi đứng sinh sống dưới lầu, Cảm Xúc Đường Khả Hinh chần chừ, tức thời mỉm mỉm cười hỏi: “Ngày công ty nhật, cô tính khiến cho tôi đứng sinh sống dưới lầu công ty cô bao lâu?”Đường Khả Hinch sâu bí mật nhìn anh một lúc thọ, lại lưỡng lự, chung cục xoay bạn lấn sân vào phòng tiếp khách, nghe chuông cửa ngõ vẫn tồn tại vang lên, cô vẫn băn khoăn, sau cuối đi tới rứa lên điện thoại thông minh, dấn msống khóa cửa!Đột nhiên nghe bên dưới lầu bao gồm tín đồ giờ cửa ngõ msống, ô cửa Fe sẽ đưa động!Đường Khả Hinh đứng ngơi nghỉ mặt cửa, thlàm việc vội, chờ đón lâu hệt như một nỗ lực kỷ, rốt cuộc nghe được giờ gõ cửa, khắp cơ thể cô chấn cồn dũng mạnh một chiếc, hoảng sợ ko nhẹ quan sát về phía ô cửa kia!Tiếng gõ cửa ngõ lại nhẹ vang lên.Đường Khả Hinch nghĩ về ngợi, sau cuối vẫn cắn chặt môi bên dưới, run rẩy chỉ dẫn bàn tay nhỏ bé nhỏ thanh thanh xuất hiện phòng khách, rời khỏi vùng phía đằng trước nhìn xem.Tưởng Thiên Lỗi đứng sinh hoạt trước khía cạnh của bản thân mình, có chút ít rất đẹp trai quan sát về phía mình, mỉm mỉm cười.Đường Khả Hinc đột nhiên Cảm Xúc hoa mắt, tay cố chặt tay núm cửa ngõ, quan sát về phía anh, mất hồn nói nhỏ: “Anh. . . . . . anh làm thế nào biết . . . . . .”“Cùng một vụ việc, cô ước ao hỏi mấy lần?” Tưởng Thiên Lỗi hơi nhảy cười nhìn về phía cô.“. . . . . . . . . . . .” Đường Khả Hinc vẫn có chút thiết yếu tin được anh đứng nghỉ ngơi trước khía cạnh của bản thân.Tưởng Thiên Lỗi chú ý cô, nhịn mỉm cười, giơ vơi mẫu túi gửi mang đến Đường Khả Hinh.Đường Khả Hinc cúi đầu nhìn, là quýt, cô mau lẹ nhăn phương diện, quan sát anh nói: “Lại là quýt?”Tưởng Thiên Lỗi đùng một phát mỉm cười.Đường Khả Hinc cũng đột nhiên mỉm cười.“Tôi hoàn toàn có thể vào được không?” Tưởng Thiên Lỗi không lúc nào hỏi người khác loại cthị xã này.Đường Khả Hinh nhìn anh một cái, cảm giác vào hai tròng đôi mắt anh bao gồm chút ít dịu dàng êm ả, trong tâm địa của bản thân đột nhiên ấm áp, tuy thế không biết yêu cầu làm cái gi. . . . . .Tưởng Thiên Lỗi im thin thít chú ý cô, hỏi: “Tôi . . . . . Không thể đi vào sao?”Đường Khả Hinch cố gắng chặt tay ráng cửa ngõ, trong trái tim ko ngoài hoang mang lo lắng, cắn chặt môi dưới, còn mong Để ý đến, rốt cục tránh người ra, thanh thanh nói: “Vào đi. . . . . .”Tưởng Thiên Lỗi nhìn cô chăm chăm, xách theo túi quýt đi tới.Đường Khả Hinh lùi một bước, rời fan sang trọng mặt.Tưởng Thiên Lỗi vừa đi vào, vừa quan sát cô, thuận tay thanh thanh ngừng hoạt động lại, vơi tay ép xuống khóa trung tâm.Đường Khả Hinc không nhịn được ngấc đầu lên nhìn về phía anh.Tưởng Thiên Lỗi xoay người nhìn cô, new vừa mong muốn nói chuyện, lại nhận thấy khắp cơ thể cô trường đoản cú bên trên xuống bên dưới ẩm ướt. . . . . .Mặt của Đường Khả Hinch đỏ lên lên, nôn nóng nói: “Cống thoát nước bị nghẹt, có tác dụng cầm nào cũng không được. . . .


Bạn đang xem: Người tình bé nhỏ bên cạnh tổng giám đốc


Xem thêm: Sao Việt Và Những Sao Việt Mặc Quần Để Lộ Bờ Mu Cao, Lấy Mỡ Bọng Mắt Đẹp Chỉ Sau 30 Phút

. .”Tưởng Thiên Lỗi nghe vậy, mỉm cười cợt.