Xưa thật là xưa ghi nhớ mấy cho vừa khéo nhớ bà bầu kể tối mưa Có ông vua ttốt xuất binh qua rừng dẹp quân xâm lược Lúc vua kéo quân về tình cờ gặp gỡ một giai nhân Vua xao xuyến tâm hồn vời phái nữ về chốn hoàng cung Truyền mang lại mọi cõi tục đem lụa là đến mang đến thanh nữ Trên ngôi cao chín tầng cung phi đẹp hơn ánh sao Trên ngôi cao chín tầng hiền thê đẹp hơn ánh sao Kể nữa đi anh! Kể nữa đi anh rồi trở về với lầu hồng gác phượngNgười phụ nữ cơ đã đạt được quân vương vãi suốt đời yêu dấu chiều chuộng? Hay mon nhiều năm năm rộng lớn chôn chặt đời hoa vào năng lượng điện ngọc cung... vàng? Giữa nhung gấm kiêu kỳ... cơ mà cô độc rét lùng! Rồi mang đến đêm chú ý trăng treo lầu Vọng Nguyệt nghe Hoàng Thành khắc khoải trống điểm canh. Vén tay dắt với rón nhón nhén bước qua mànhnhư sợ thức tỉnh một hoàng cung hoang lạcCơn gió vô tình làm cho chao ngọn đèn khuyangười cung cô bé động lòng lưu giữ thương về quê cũ... Dù được quân vương hết cả yêu tmùi hương giỏi ghẻ lạnh quên lãng thì cả một đời hoa cũng vùi chôn trong hoàng cung giá lùng! Ngự Uyển sang chảnh và kiêu sa nhưng cây xanh thiếu linc hồn Tường cao bao vây cần form ttách chật thuôn núi phẳng cây cối cần sung cũng kỉm tươi Hoa rừng sâu thầm yên ổn ntrọng điểm hoang vunhưng lại bọn chúng cũng tìm về dặt dìu ong bướm Còn gởi thân khu vực hoàng cung rubi son rực rỡChắn chắn nhung gấm lụa là làm vướng bận bước đi son... Tôi chưa phải là vua bắt buộc mộng ước thật bình thường Nlỗi yêu một loài hoa trên vùng đá sỏi bi tráng pthánh thiện loại hoa không hương sắc đẹp màu tuy thế loài hoa biết xếp lá nkhiến thơ Tôi chưa hẳn là vua bắt buộc nào nghe biết sang chảnh Không ngọc nkê kiệu hoa, không nệm gấm không cung son Tôi chỉ với người bộ đội phong nai lưng, thấy hoa nhớ tình nhân khôn cùng xa Nâng nhẹ một cây lá xếp vào tay lá ngủ thiệt đắm đuối Ngỡ song mi bé khnghiền đêm trăng đầy sở hữu then cung ái Tôi nghe nháng qua hồn tôi vừa thành một quân vương Quân vương giữa hoa rừng lòng sững sờ nhớ người tmùi hương Và mong muốn mai sau khoản thời gian rã giặc nước vua về Cho giai nhân ngóng chờ có một cành Trinc Nữ thôi Cho mĩ nhân ngóng chờ chỉ một cành... Trinch Nữ thôi... Anh không hẳn đấng quân vương vãi anh không tồn tại vàng son rực rỡanh chỉ tặng kèm cho người yêu thương đang mong ngóng một cành trinh thanh nữ trổ hoa trên vùng đá sỏi khô cằn. Anh không hẳn là vua nên mộng ước thật thông thường. Em cũng không ước cung son cũng không mơ ngôi hoàng hậuChỉ hy vọng được trọn đời kề cạnh anh thôi! Một chiều như thế nào qua vùng khu đất hoang vuanh vơi chạng tay hái một cành trinh phụ nữ. Lá xếp trong tay lá êm đềm say ngủanh lưu giữ ngươi em khnghiền kín đáo mộng đêm làm sao... Em tự dưng thấy anh thành một đấng quân vươngkhông tới trên đây rước em về cung cấmcơ mà vua vẫn vứt ngai quà năng lượng điện ngọclàm cho lòng sinh sống trọn cùng với tình thân. Ngự Uyển hoang sơ gồm hoa nở muôn màuđỉnh núi bất tỉnh nhân sự cao gắng mang lại lầu Vọng Nguyệt. Rồi đêm đêm em ngả mình trên nệm tất cả nghe anh nói chuyện ngày xưa xưa lắm tự lâu rồi... Có một bởi vua yêu thương một bạn nữ cung nữvứt ngai kim cương tìm đến chốn hoang vu.


Bạn đang xem: Xưa thật là xưa nhớ mấy cho vừa nhớ mẹ kể đêm mưa


Xem thêm: Cách Tẩy Vết Mực Bút Bi Trên Quần Áo Trắng Cực Hiệu Quả, Cách Tẩy Mực Bút Bi Dính Vào Quần Áo

Từ vứt ngôi cao buộc phải vua nghèo nghèo lắmsính lễ trao người vợ cành trinch con gái nhưng thôi...